CN. Th5 29th, 2022

Đại sư Đàm Hư kể chuyện: Một vị Sư tên Tu Vô, quê ở Quảng Vi. Ngài xuất thân trong một gia đình làm nghề gạch ngói, vì gia cảnh gặp khó khăn nên làm việc rất gian lao, vất vả. Do đó, Ngài mới cảm nhận cõi đời vui ít khổ nhiều, Sư phát tâm xuất gia tu hành pháp môn niệm Phật.
Năm Dân Quốc thứ 50, ngài Đàm Hư ở tại chùa Cực Lạc tại Đông Bắc Cáp Nhĩ Tân, thỉnh Pháp sư Đế Nhàn đến truyền giới. Trong kỳ giới này, Sư Tu Vô đến xin phát tâm hành khổ hạnh, chăm sóc người bệnh. Lúc đó, Pháp sư Định Tây trụ trì chùa Cực Lạc nhận Sư vào chùa, cho ở một căn phòng ngoại viện. Chưa đầy mười ngày, Sư lại thưa rằng “cần phải đi”. Pháp sư Định Tây bảo rằng:
– Thầy phát tâm trông coi những người bệnh, sao chưa đầy mười ngày lại đòi đi. Như vậy tâm thầy không kiên cố rồi.
Sư Tu Vô đáp:
– Tôi không đi xứ nào, mà chỉ về Tây Phương thôi, thỉnh Sư Giám Viện mở lòng từ bi chuẩn bị cho tôi mấy trăm cân củi để thiêu sau khi tôi đi vậy.
Pháp sư Định Tây hỏi lại:
– Vậy khi nào Thầy đi?
Sư Tu Vô đáp:
– Trong vòng mười ngày nữa.
Trả lời xong, Sư trở về thất. Ngày thứ hai, Sư lại tìm Pháp sư Đàm Hư và Pháp sư Định Tây nói:
– Kính thưa chư vị Pháp sư, ngày mai tôi đi, thỉnh Pháp sư chuẩn bị cho tôi một căn phòng, và tìm mấy vị trợ niệm để đưa tiễn tôi đi.
Sau đó, Pháp sư Định Tây cho người quét dọn một căn phòng trong nội viện, tìm một số gỗ khô chất thành đống, lại tìm mấy Thầy chuyên tu Tịnh độ để chuẩn bị trợ niệm. Trước giờ phút vãng sinh, mấy vị trợ niệm nói với Sư rằng:
– Sư Tu Vô, trước lúc vãng sinh cũng nên làm mấy câu thơ, hay mấy câu kệ để lại cho mấy anh em tôi làm kỷ niệm.
Sư đáp rằng:
– Tôi xuất thân từ nơi khổ cực, sinh ra đã phải chịu sự ngu dốt, vì vậy thơ kệ đều không biết làm, nhưng tôi có một câu kinh nghiệm xin đọc lên cho chư vị cùng nghe. Câu ấy là: “Người nói được mà làm không được, không phải là người chơn trí huệ”.
Nói xong, Sư ngồi kiết già, mặt hướng về Tây niệm Phật, chưa đầy 15 phút sau thì vãng sinh. Từ lúc Sư vãng sinh cho đến chiều, không khí ngoài trời rất nóng, nhưng sắc diện của Sư đầy vẻ thanh thoát lạ thường, thi thể toả ra mùi thơm, khi thiêu hoàn toàn không mùi hôi. Pháp sư Đế Nhàn đến xem, khen trường hợp hy hữu.
Hơn 40 năm trước đây, báo chí Sài Gòn có đăng tin về ông Cả Thời ở làng Hạnh Thông Tây, tỉnh Gia Định. Ông là một Tín đồ Phật giáo chuyên tu niệm Phật, biết trước ngày giờ chết một tháng. Và đến ngày giờ mất trước 15 phút, ông từ giã hết thảy mọi người trong nhà, rồi ông đi đến nơi để xương, ấy là một cái lu sơn phết, được đặt sâu dưới đất từ lâu. Lúc ấy, các con ông lén đi theo phía sau, đến nơi ông ngồi vào trong lu, lớn tiếng niệm Phật vài phút, hào quang từ trên trời phóng xuống, ông liền mất.
Trích từ: Niệm Phật Thoát Sanh Tử
Tác giả: Thích Nữ Tuệ Uyển

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.